Thứ Ba, 13 tháng 3, 2018

Có bao giờ Bạn "CỨ IM LẶNG Đi" mà không biết tại sao?


Có bao giờ Bạn "CỨ IM LẶNG Đi" mà không biết tại sao?


⁉ Làm con người ai cũng trải qua sai lầm, sự trả giá với các mối quan hệ xung quanh mình.

✍️ Bạn đang hoặc đã từng gặp những người bạn luôn thốt lên “không được”, “không thể” mà bạn cứ hồn nhiên chơi mãi đến khi bạn cô đơn không biết tâm sự cùng ai.



♥️ Bạn gặp những cuộc tình trôi qua trống vắng mà không biết tại sao, bèn:

“Bắc thang lên hỏi ông trời:
Bao giờ tìm được một người để yêu?
Nhếch môi ông nói một điều:
Vào giữa tháng sáu, một chiều tuyết rơi” ♥️

👣👣 Đến lúc đi làm thì gặp sếp, gặp đồng nghiệp, gặp ứng viên, gặp đối tác kinh doanh bạn cũng đã bị đi du lịch qua nhiều miền đất hứa với nỗi niềm âm ỉ và thốt lên rằng: “Sông sâu biển thẳm dễ dò, nào ai lấy thước mà đo lòng người”

🔑🔑 Vậy làm sao để tin yêu đúng người? Làm sao bước đi trên đường đời với niềm hứng khởi?

➡ Từ nhiều thất bại trong việc thiết lập các mối quan hệ đã khiến tôi phải nghiên cứu về con người, nào là đọc sách, nào là tầm sư học đạo, nào là chiêm nghiệm thực tế suốt 20 năm trời. Cuối cùng tôi cũng tìm ra được bí quyết đánh giá con người, giúp cho ta không phải trả giá quá nhiều, đau khổ quá nhiều để mà còn thời gian, tâm trí làm ăn khắm khá.

➡ Tôi không biết cách giúp bạn giàu lên nhanh chóng, nhưng tôi biết cách giúp bạn đánh giá được con người thật ẩn trong bề ngoài hào nhoáng, giúp bạn tiết kiệm nhiều thời gian để bạn có được các mối quan hệ cho bạn sự vui vẻ, hạnh phúc và thành công: https://goo.gl/eGdSmc

Thứ Hai, 12 tháng 3, 2018

HỌC SINH TIỂU HỌC NHẬT ĐỌC 20 QUYỂN SÁCH/THÁNG



HỌC SINH TIỂU HỌC NHẬT ĐỌC 20 QUYỂN SÁCH/THÁNG


Học sinh tiểu học Nhật đọc gì? Có lẽ “manga” (truyện tranh) sẽ là câu trả lời được nhiều bạn đọc đưa ra. Nhưng không phải như vậy!

Một góc thư viện tiểu học - Ảnh: AN NHIÊN

Nếu được dịp tham quan một thư viện trường tiểu học, bạn sẽ thấy manga chỉ là một phần nhỏ, khiêm tốn trên kệ sách.
Vì đặc thù ngôn ngữ nên không phải học sinh tiểu học thuộc bất kỳ cấp lớp nào ở Nhật đều đọc được manga ngay. Hoặc không phải cứ biết hết mặt chữ là đọc được vì trong tiếng Nhật còn có chữ Kanji (Hán tự) mà số chữ các em được học theo từng cấp lớp được quy định khác nhau.
Thế nhưng, điều đó không ảnh hưởng đến niềm vui đọc sách, tìm hiểu vạn vật của các em. Bởi thư viện trong trường tiểu học Nhật luôn cung cấp các đầu sách phù hợp với các cấp lớp và phân loại theo từng lĩnh vực khác nhau.

Đọc mỗi ngày


Thử xem thống kê của thư viện một trường tiểu học gồm sáu cấp lớp với khoảng 700 học sinh ở thành phố Nago - một thành phố nhỏ xa trung tâm ở tỉnh Okianawa - có gì?
Tháng 1-2016 do có nhiều ngày nghỉ lễ, tết nên thư viện chỉ mở cửa 13 ngày. Trong tháng này khối lớp 1 mượn nhiều nhất, trung bình là 12,3 quyển/em; khối lớp 6 ít nhất với 4,5 quyển/em. Các khối lớp còn lại mượn từ 8-10 quyển/em.
Phải nhắc đến mùa thu, mùa đẹp nhất trong năm để đọc sách, theo người Nhật. Trong hai tháng 10 và 11, thư viện dường như hoạt động hết công suất. Trong tháng 10-2015 các em đọc trung bình 19,2 quyển/em. Lớp 1 vẫn đọc nhiều nhất với số sách trung bình mượn về là 28,9 quyển/em.

Vậy các em đọc gì?


Vâng, từ tìm hiểu thế giới khủng long, yêu quái cho đến sách khoa học, tìm hiểu đời sống cây cỏ, vật nuôi, lịch sử đất nước, câu đố mẹo, thuật dọn dẹp.
Những đề tài có vẻ khó nhằn lại được các em tìm đọc nhiều nhất do cách trình bày dễ hiểu, phù hợp với từng độ tuổi, cấp lớp.
Một học sinh lớp 1 dễ dàng tìm được sách hướng dẫn trồng hoa asagao với ảnh minh họa rõ ràng, sát thực tế, thậm chí nhờ đó các em dễ dàng xác định cây hoa đã được trồng bao lâu khi thấy hoa nở.
Một học sinh lớp 3 được cha mẹ tặng quà sinh nhật là chú chuột hamster theo nguyện vọng. Ngay lập tức cô bé tìm sách đọc và biết được những quy tắc cơ bản trong việc nuôi thú cưng.
Hay tương tự, bạn cô bé thì vùi đầu vào quyển sách về cá bảy màu vì bắt đầu nuôi cá. Có hôm cô nàng quan sát cá và phân tích con nào chuẩn bị đẻ con, con nào mình sắp phải chia tay sau khi tính tuổi thọ của cá, thậm chí có hôm còn làm phụ huynh giật nảy mình khi đi ngang chậu cá và nói “hai con cá đang giao phối”.
Còn có lần, phụ huynh nói về tiểu thuyết “Ve sầu ngày thứ tám” của Kakuta Mitsuyo thì bị vặn lại “ve sống một tuần thôi mà”. Và cũng ve mà một cô nhỏ lớp 2 bắt bí em mình học lớp… chồi khi đố ve gì kêu ra sao.
Với cấp lớp lớn hơn, đề tài khó và sâu hơn được trình bày bằng tranh vẽ dạng manga. Từ đó, lịch sử đất nước được các em tìm đọc một cách tự nhiên mà không có cảm giác khô khan, xa cách.
Những em yêu thích thể thao thì có sách về cuộc đời các vận động viên có thành tích nổi bật.
Sách về danh nhân thế giới thì thư viện không bao giờ thiếu. Nhờ đó các em được trang bị một lượng kiến thức tổng hợp, căn bản.
Đương nhiên sách truyện với các nhân vật chính là những con vật đáng yêu được nhân cách hóa, nội dung đầy tính nhân văn, lay động lòng người và khiến những cô cậu nhỏ phải thành thật viết cảm nhận “tôi đã khóc vì câu chuyện này”.
Truyện thiếu nhi nước ngoài cũng được dịch để phục vụ nhu cầu đọc sách, mở mang tầm mắt của học sinh tiểu học.
Các em nhận ra mình hạnh phúc hơn nhiều bạn nhỏ khác trên thế giới, biết quý hơn nền hòa bình mình đang thụ hưởng qua những cuốn sách, truyện dịch đó.
Ví dụ, sau khi đọc xong cuốn truyện Christophe’s story (Câu chuyện của Christophe, tựa tiếng Nhật “Ohanashi kikasete Kurisutofu”) của tác giả Nikki Cornwell, con gái tôi (học lớp 3) đã có những dòng cảm tưởng, xin trích dịch dưới đây. (Bài viết đã đoạt giải xuất sắc cuộc thi “Viết cảm nhận về quyển sách đã đọc” khu vực phía Bắc Okinawa và giải ba cấp tỉnh.)
“Tôi là người Việt Nam. Tôi sinh ra ở Việt Nam và đến Okinawa năm 1 tuổi rưỡi. Hằng năm tôi đều về Việt Nam. Gặp bà nội, ngọai, họ hàng và cùng nhau hưởng khoảng thời gian vui vẻ.
Còn Christopher, dù cha của cậu có nói khi nào nội chiến kết thúc họ sẽ trở về nhưng vì nội chiến ở Rwanda chưa kết thúc nên họ không thể về được.
Tôi thấy thật đáng thương và buồn làm sao khi không thể trở về quê hương của mình.
Từ quyển sách này, tôi có những cảm nhận và suy nghĩ như thế này. Đó là nhất định không để xảy ra chiến tranh lần nữa, không được gây ra chiến tranh. Lý do là gia đình sẽ chết đi, sẽ bị thương”.
Và không dừng ở việc tự mình đọc, thông qua phong trào “cả nhà cùng đọc”, học sinh tiểu học Nhật lại chủ động rủ ba mẹ, anh chị em trong gia đình cùng đọc những đầu sách ưa thích của mình. Từ đó, cả gia đình lại có thêm dịp nuôi dưỡng tình yêu thương cho nhau qua những trang sách.
Hoạt động của thư viện được xem là một phần quan trọng trong chương trình giáo dục tại các trường tiểu học Nhật Bản.
Trường có ít học sinh bao nhiêu đi nữa vẫn phải có thư viện và phòng đọc sách. Trường đang trong quá trình tu bổ, sửa chữa, ngày hội thao phải mượn đỡ sân vận động của trường khác đi chăng nữa, vẫn phải thu xếp một không gian để làm thư viện và mở cửa để phục vụ các độc giả nhí của mình.
Thư viện trường tiểu học tổ chức một đội tự quản gồm các em học sinh lớp lớn, chủ yếu là lớp 5, lớp 6 cùng giáo viên thủ thư.
Đội thư viện khuyến khích học sinh trong trường đọc sách bằng các hoạt động định kỳ như thi sáng tác khẩu hiệu, ápphich ủng hộ phong trào đọc sách, lớp lớn tổ chức đọc truyện cho lớp nhỏ nghe, phong trào gửi thư giới thiệu sách mà thư viện sẽ là cầu nối, chương trình đố vui giữa giờ chơi mà nội dung câu đố lấy từ sách trong thư viện, phần thưởng là những phiếu kẹp sách do chính các bạn nhỏ tự làm bằng tay (nhưng đủ khiến những bạn đoạt giải vui những mấy ngày liền).
Trong lớp, các em có một tập dokusho fairy (tập đọc sách) tập hợp những bài phát biểu cảm tưởng, tranh vẽ về những tựa sách các em tâm đắc.
Quy mô lớn hơn là các cuộc thi vẽ, viết phát biểu cảm tưởng về quyển sách đã đọc dành cho các cấp lớp ở cấp tỉnh, quốc gia.
Đương nhiên sẽ không có tập nào giống tập nào, hay tranh này từa tựa tranh kia, lại càng không có bài văn mẫu.
Có những bài hết trang giấy mà cũng có bài chỉ vài chữ vỏn vẹn “tôi thích cuốn sách này vì tranh vẽ buồn cười” cùng với tựa sách, tên tác giả.
Hằng tháng, ban quản lý gồm một cô thủ thư và đội tự quản thư viện được hình thành từ các học sinh lớp lớn thống kê xem bạn nào mượn nhiều sách nhất để thưởng phiếu mượn sách.
https://goo.gl/XA53Y3

Chủ Nhật, 11 tháng 3, 2018

KIỂM SOÁT THỜI GIAN


KIỂM SOÁT THỜI GIAN


Bạn có bao giờ thử tính xem mình đã phí phạm bao nhiêu thời gian trong một ngày, một tuần, thậm chí trong cả cuộc đời mình chưa? Hãy tìm ra một cách sử dụng thời gian hiệu quả nhất cho mình, và cả những kế hoạch thông minh để chuẩn bị cho thành công trong tương lai của bạn.

Bạn nên làm gì với thời gian của mình? Bạn có thực sự đã làm được những điều mong muốn trong một ngày, bạn có thực sự đã dùng thời gian của mình để làm việc, thậm chí đó có thể là những việc không quan trọng chưa? Biết được mình đang sử dụng thời gian như thế nào thực sự rất quan trọng nếu bạn muốn điều khiển mọi việc xảy ra trong cuộc sống của mình. Và dĩ nhiên, việc quản lý thời gian cũng rất quan trọng. Nếu bạn muốn biến giấc mơ của mình thành sự thật thì hãy lên kế hoạch sử dụng thời gian của mình ngay.



Bước đầu tiên là bạn phải tìm hiểu xem mình thường dùng thời gian để làm gì. Bạn có thể dành ra một tiếng đồng hồ để làm việc này. Bạn nên viết ra giấy những công việc thường làm và cả thời gian để thực hiện chúng. Đó có thể bao gồm việc tắm, ăn, coi tivi, nói chuyện điện thoại, nấu nướng, di chuyển, quần áo, làm việc, học hành và những hoạt động khác. Bạn cũng nên để ý xem một ngày mình đã ngủ bao nhiêu tiếng, để xem bạn có ngủ quá ít hay quá nhiều không.

Vào cuối tuần bạn nên tự đánh giá tổng quát xem đã dùng bao nhiêu thời gian để xem tivi, hoặc đã phí bao nhiêu thời gian cho những công việc nào khác. Có thể bạn sẽ phải ngạc nhiên vì khoảng thời gian đã bỏ ra cho những việc vô ích. Rất quan trọng nếu như cuối tuần bạn tự hỏi mình một câu: “Có thật sự là tôi nên dùng thời gian của cả cuộc đời mình như tuần vừa rồi?”. Phần lớn sẽ trả lời là KHÔNG. Một cuộc nghiên cứu cho thấy, mỗi người Mỹ trung bình bỏ ra 30 giờ để xem tivi. Còn những nhà triệu phú thì bỏ ra khoảng 2 giờ một tuần. Sự khác biệt chính là những người thành công đã và đang sử dụng thời gian của mình vào những công việc có ích, chứ không phải cho việc giải trí đơn thuần.

Steven Convey trong cuốn sách First Thing First đã đưa ra một vài nguyên nhân giải thích tại sao người ta hay phí phạm thời gian. Ông chia cách quản lý thời gian ra làm 4 mục nhỏ:



Ông giải thích trong cuốn sách của mình là nhiều người sử dụng quá nhiều thời gian của mình cho những việc gấp nhưng không quan trọng đến mức họ cảm thấy chán nản và bỏ cuộc. Điều này khiến họ bắt đầu dùng thời gian vào những việc vô bổ như hút thuốc, uống rượu, xem tivi và nhiều việc tốn thời gian khác. Convey cho rằng nếu một người biết thực hiện theo một kế hoạch bao gồm những công việc như: đi học, phát huy một khả năng nào đó, theo đuổi một sở thích, tập thể dục, đọc những cuốn sách hay… thì sau này sẽ có một cuộc sống tốt đẹp hơn.

(Ảnh sưu tập trên internet)


Vậy điều này có ý nghĩa gì đối với một người bình thường muốn điều khiển cuộc sống của anh ta? Nó có nghĩa là: hãy dành thời gian cho những việc thật sự quan trọng. Nghĩa là hãy sắp xếp công việc và hãy lên kế hoạch. Nhiều người phản đối việc lên kế hoạch. Họ cho rằng lên kế hoạch làm mất đi tính tự nhiên của những việc xảy ra ngẫu nhiên. Dĩ nhiên nếu những việc xảy ra ngẫu nhiên có thể đưa bạn đến được cái muốn đến thì bạn không cần phải bận tâm lo lắng gì về việc lên kế hoạch nữa. Đối với phần lớn trong chúng ta thì việc ngẫu nhiên đó như chờ đợi một sự gián đoạn trong một chuỗi chán ngắt. Lên kế hoạch giúp bạn loại bỏ những điều chán ngắt, và cung cấp thêm những hoạt động bổ ích cho cuộc sống phong phú của bạn. Điều này không có nghĩa là bạn không thể làm những gì mình muốn làm. Nó có nghĩa là bây giờ bạn lên kế hoạch cho việc nghỉ ngơi, làm việc, học hành, mở rộng những mối quan hệ… và những hoạt động khác.

Thứ Năm, 8 tháng 3, 2018

TẶNG KHÓA HỌC ONLINE TƯỚNG & TÂM NGƯỜI THĂNG TIẾN THU NHẬP CAO BỀN VỮNG

TẶNG KHÓA HỌC ONLINE TƯỚNG & TÂM NGƯỜI THĂNG TIẾN THU NHẬP CAO BỀN VỮNG


➡ TẶNG tất cả các bạn muốn: Nâng cao kiến thức, kỹ năng, thăng tiến, lên lương, khóa học online tương tác ĐẦU TIÊN của Việt Nam: Tướng & Tâm Người Thăng Tiến Thu Nhập Cao Bền Vững. 😍😀



Các bạn hãy học trực tiếp bằng cách:

1) Chọn khóa học được tặng: Tướng & Tâm Người Thăng Tiến Thu Nhập Cao Bền Vững http://banlatrieuphu.com/hoc-online/tuong-va-tam-nguoi-thang-tien-thu-nhap-cao-ben-vung.html

2) Đăng ký thành viên 😊

3) Nhập code: hamnpAtGQRZV vào dòng “NHẬP MÃ TẶNG KÈM/GIẢM GIÁ"

Chúc các bạn học vui – đón nhận phương pháp giáo dục chủ động hiện đại! 🤗😍

Thứ Tư, 7 tháng 3, 2018

Tặng 110 bạn nữ nhân ngày 8/3, khóa online Tướng & Tâm Người Thăng Tiến Thu Nhập Cao Bền Vững.

Tặng 110 bạn nữ nhân ngày 8/3, khóa online Tướng & Tâm Người Thăng Tiến Thu Nhập Cao Bền Vững.




110 Bạn đầu tiên đăng ký theo đường dẫn bên dưới sẽ nhận được quà ngay nhé!
----------------------------------------------------------
Để là người làm việc có lương cao, hãy học online khóa Tướng & Tâm Người Thăng Tiến Thu Nhập Cao Bền Vững: https://goo.gl/hgH8aj

Xem thêm thông tin tại fanpage: https://www.facebook.com/banlatrieuphu/videos/1277591605718543/

Thứ Ba, 6 tháng 3, 2018

BẠN ĐÃ CỐ GẮNG HẾT SỨC MÌNH CHƯA?


BẠN ĐÃ CỐ GẮNG HẾT SỨC MÌNH CHƯA?


Ai rồi cũng đi làm, ai rồi cũng thích được khen ngợi, muốn được lương thưởng cao, làm việc trong môi trường dễ thương và thường nghĩ rằng, mình đã làm việc hết sức nên khi nghe sếp hỏi: “Cố gắng hết sức mình chưa?” thì thường khó chịu, “gầm gừ” phang lại sếp: “Đã làm hết sức, hết sức rồi, hỏi hoài thế!”

Đây không phải là câu hỏi để chê bai mà là câu hỏi động viên và thúc đẩy bạn làm giỏi hơn và giỏi hơn nữa cho chính bạn. Có điều, người nói câu này không phải là người yêu, người chị, người mẹ nên người nghe cảm thấy giống bị ném đá trong khi bản thân đã làm mệt mà còn bị hỏi làm hết sức chưa.

(Việc ghét sếp “khó” là một sai lầm trong sự phát triển của bạn - Ảnh sưu tập trên internet)


Giống như các bạn trai đang yêu hoặc đã yêu thường đứng chờ người yêu, thậm chí chờ một tiếng đồng hồ vẫn xem là chuyện nhỏ, vẫn khát khao, hào hứng cùng người yêu đi uống trà sữa mà vẫn không si nhan xí mụi cà na gì cả.

Tại sao bạn lại có những tâm lý như thế này?


Đó là do não của bạn đã được bao bọc bởi động lực – Chinh Phục – Bởi màu hồng của tình yêu, nên việc chờ đợi, khát khao chinh phục đã làm cho bạn có tâm trạng cảm thấy một tiếng đồng hồ chờ đợi như một cơn gió thoáng qua. Chờ đợi đã làm cho mức độ khát khao chinh phục tăng lên, khi đó ta lại càng muốn chứng tỏ bản thân mình và luôn tự tin rằng mình chắc chắn chiến thắng – đánh bại những cái đuôi khác của nàng.

(Hãy nắm lấy thách thức trong công việc như nắm lấy tay người yêu lần đầu  - Ảnh sưu tập trên internet)


Bạn đã cố gắng hết sức mình chưa?


Nếu bạn xem việc luôn “cố gắng hết sức mình” là “màu hồng của tình yêu”, là động lực chinh phục thách thức cho chính bạn, cho chính tình yêu của bạn thì bạn sẽ ngày càng chinh phục được các thách thức ở tầm cao hơn với tâm trạng khát khao, hứng thú đạt cho bằng được mục tiêu của thách thức thì chắc chắn bạn sẽ trở thành chuyên gia trong nghề nghiệp của mình.

Tất cả chúng ta đều đã từng vượt qua rất nhiều thách thức từ khi mới xuất hiện trong cuộc đời cho đến ngày hôm nay, phải không các bạn? Ai cũng biết điều này, cũng mong muốn thành công trong sự nghiệp, nhưng thực tế môi trường làm việc “khắc nghiệt” đã khiến cho đa số mọi người “nhục chí” mà quên mất dùng chiêu “màu hồng của tình yêu” để tự tạo cho mình động lực thúc đẩy chinh phục thách thức và thành công bền vững.

Bạn đã cố gắng hết sức mình chưa? Câu hỏi của cấp trên không phải để soi mói, để ném đá bạn mà chính là tạo màu hồng cho bạn để bạn làm tốt hơn, tận hưởng niềm vui – hạnh phúc khi hoàn thành công việc mà tưởng như mình đã buông xuôi mà không hoàn thành mục tiêu. Hãy cùng nhau tận hưởng thành công cùng với “màu hồng của tình yêu” nhé các bạn.

Nguyễn Vũ Tâm – Chuyên gia tư vấn hướng nghiệp theo tính cách MBTI toàn cầu.

Thứ Hai, 5 tháng 3, 2018

Tại sao nhân viên Việt Nam thường cảm thấy không công bằng trong việc đánh giá hiệu suất làm việc?


Tại sao nhân viên Việt Nam thường cảm thấy không công bằng trong việc đánh giá hiệu suất làm việc?


Một trong những điều mà các nhà quản trị luôn luôn đau đầu tại Việt Nam là quản lý nhân sự, đặc biệt là những người nước ngoài giống như tôi đây. Tỉ lệ nhân viên nghỉ việc hàng năm là khoảng 10%. Chúng ta đã thấy nhiều nhân viên tốt nhảy việc để tìm các công ty tốt hơn.

Gần đây chúng tôi đã tiến hành một khảo sát với hơn 1000 người đang đi làm với công việc toàn thời gian và bán thời gian về giá trị của công ty và sếp, và khảo sát này sẽ giúp bạn hiểu được nhân viên của bạn đang nghĩ gì.

Thế nào là một công ty tốt đối với họ? Và hoàn toàn không bất ngờ khi “lương cao” đứng ở vị trí thứ 1 với 73% sự lựa chọn. Tiếp theo sau đó là “đánh giá công bằng” (37%) và “giao tiếp tốt” (32%). Đối với những người đang giữ vị trí leader thì “đánh giá công bằng” và “công việc thú vị” có tỉ lệ cao hơn.



Hiểu rằng tiền là thứ quan trọng nhất thế nhưng còn những điều nào khác có thể khiến người sếp quản lý nhân viên mình tốt hơn? Và những gợi ý này sẽ tìm thấy trong những câu hỏi về sếp tốt / sếp tệ.

Một người sếp tốt đối với nhân viên Việt Nam là “lắng nghe ý kiến từ nhân viên” (39%) và “quan tâm nhân viên tốt” (31%). Ở Nhật Bản, nơi mà tôi sinh ra và lớn lên, những vấn đề liên quan tới cá nhân được lựa chọn nhiều hơn và bạn có thể nhìn vào đồ thị bên dưới, trong khi người Việt Nam thì mong muốn được đối xử tốt.



Mặt khác, các người sếp không thích những nhân viên của mình “đối xử không công bằng với các nhân viên khác” (40%). Đó là những gì rất phổ biến mà chúng tôi nghe từ những người sếp, thế nên tôi tự hỏi không biết làm sao mà nhân viên họ thấy rằng họ được đối xử không công bằng.



Chìa khóa của việc đối xử không công bằng là từ việc giao tiếp và quy trình. Biểu đồ phía dưới thể hiện quan điểm khác nhau giữa những nhân viên cảm thấy hài lòng và những nhân viên cảm thấy không hài lòng về việc đánh giá. Những người cảm thấy không hài lòng về việc đánh giá của họ sẽ có số điểm thấp hơn trong việc thời gian phản hồi về hiệu suất làm việc (hài lòng – 81%, không hài lòng – 24%) và làm rõ về việc đánh giá hiệu suất của họ như thế nào (hài lòng – 83%, không hài lòng 39%)



Những điểm khác biệt này đã cho chúng ta một giả định rằng việc thiếu sự giải thích và giao tiếp đã tạo ra cảm giác không công bằng. Tôi không nói rằng điều này sẽ giải quyết hoàn toàn vấn đề nhưng sẽ giúp chúng ta có một cái nhìn rõ hơn. Quy trình xử lý và giao tiếp đủ sẽ giúp cho các nhân viên cảm thấy họ được chú ý nhiều hơn và sự đánh giá về họ sẽ công bằng hơn.